Kỳ tích trên vùng đất phèn
Nằm nép mình bên dòng sông Cái Lớn, Vĩnh Bình từng là cái tên gắn liền với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Cách đây hơn bốn thập kỷ, nhắc đến Vĩnh Bình là nhắc đến vùng đất nhiễm phèn mặn quanh năm, nơi chỉ có cây khóm, cây dừa và những loài thủy sản bản địa chống chọi được với sự gắt gao của thổ nhưỡng.
Ông Lê Minh Giới (53 tuổi, ngụ ấp Đồng Tranh), một trong những người tiên phong mang con tôm về đất này, nhớ lại: “Hồi đó khổ lắm, làm lúa thì hạt lép, năng suất thấp. Tôi phải đi khắp các tỉnh ven biển như Bạc Liêu, Sóc Trăng để tìm hướng đi mới”. Sau khi học hỏi, ông về thử nghiệm nuôi tôm càng xanh ngay trong các mương khóm. Kết quả bất ngờ, con tôm lớn nhanh, khỏe mạnh, thịt chắc ngọt. Từ những mương nhỏ ban đầu, nay ông Giới đã sở hữu hơn 100 công đất (10ha), mỗi năm thu nhập từ vài trăm triệu đến hàng tỷ đồng.
Không chỉ ông Giới, anh Phạm Quốc Đoàn (43 tuổi) cũng từng chật vật với cây lúa trước khi bén duyên với con tôm càng xanh cách đây 17 năm. Anh chia sẻ, tôm càng xanh Vĩnh Bình có đặc trưng là “tôm sạch”. Do tận dụng nguồn thức ăn tự nhiên từ rong rêu, gốc rạ và không sử dụng hóa chất, tôm khi luộc lên có màu đỏ au, thịt dai và ngọt thanh, trở thành đặc sản được thương lái săn đón. Chính hiệu quả kinh tế vượt trội đã thay đổi tư duy quản lý. Từ chỗ lo ngại phá vỡ quy hoạch, chính quyền địa phương đã nhìn thấy tiềm năng của mô hình lúa-tôm kết hợp và tạo điều kiện để nông dân chuyển đổi mạnh mẽ. Đây chính là bước ngoặt đưa Vĩnh Bình thoát nghèo, vươn lên làm giàu.
Hiện thực hóa miền quê đáng sống
Xã Vĩnh Bình ngày nay được hình thành từ việc sáp nhập 3 đơn vị: xã Bình Minh, Vĩnh Bình Nam và Vĩnh Bình Bắc (thuộc huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang cũ) về với tỉnh An Giang. Với diện tích tự nhiên gần 160 km2 và dân số hơn 30.000 người, Vĩnh Bình sở hữu một không gian phát triển rộng lớn và tiềm năng kinh tế dồi dào.
Xã có diện tích nuôi tôm trên 12.000 ha, sản lượng thủy sản đạt trên 85.000 tấn/năm. Đến nay 100% các ấp có đường bê tông hóa kết nối trung tâm. Toàn xã có 4 chợ trung tâm và gần 1.000 cơ sở sản xuất, kinh doanh. Bên cạnh con tôm chủ lực, xã còn phát triển đa dạng các sản phẩm OCOP 3 sao như: tôm khô, khô cá sặc, dưa lưới, chuối sấy… tạo nên một hệ sinh thái nông nghiệp đa dạng và bền vững. Sự kết hợp giữa nông nghiệp sinh thái và kinh tế tuần hoàn đã giúp đời sống người dân không ngừng được cải thiện, tỷ lệ hộ nghèo giảm sâu qua từng năm.
Đại hội đại biểu Đảng bộ xã Vĩnh Bình lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030 vừa qua đánh dấu một chương mới trong quá trình phát triển của xã sau khi sáp nhập. Tại đây, Đại tướng Lê Hồng Anh, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Thường trực Ban Bí thư đã nhắc lại truyền thống hào hùng của vùng căn cứ cách mạng Vĩnh Bình trong hai cuộc kháng chiến. Đại tướng nhấn mạnh, giai đoạn hiện nay là “giai đoạn cách mạng mới”, là giai đoạn xây dựng và phát triển để đáp lại kỳ vọng của nhân dân. “Vĩnh Bình phải trở thành nơi nghĩa tình, bình yên và phát triển. Muốn vậy, lãnh đạo xã cần cơ cấu lại sản xuất, chuyển từ nhỏ lẻ sang sản xuất hàng hóa lớn thông qua các hợp tác xã kiểu mới, ứng dụng công nghệ cao để nâng cao giá trị nông sản quê hương”, Đại tướng Lê Hồng Anh gửi gắm.
Hướng tới mục tiêu năm 2030, Đảng bộ xã Vĩnh Bình phấn đấu tổng giá trị sản phẩm trên địa bàn đạt hơn 12.000 tỷ đồng; sản lượng tôm nuôi đạt 64.900 tấn; thu nhập bình quân đạt 86 triệu đồng/người/năm. Giảm tỷ lệ hộ nghèo xuống dưới 2,4%.... Để đạt được con số này, xã Vĩnh Bình xác định phương châm hành động: “Đoàn kết-Kỷ cương-Sáng tạo-Phát triển”. Trong đó, trọng tâm là huy động nguồn lực đầu tư hạ tầng giao thông, đô thị gắn với xây dựng nông thôn mới nâng cao và chuyển đổi số trong quản lý sản xuất.
Sự phát triển của Vĩnh Bình không chỉ đo đếm bằng những con số tăng trưởng kinh tế hay sản lượng tôm, cá. Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy xã Võ Thanh Xuân khẳng định, mục tiêu cuối cùng là xây dựng một “miền quê đáng sống”. Ở đó, vật chất đi đôi với tinh thần, sự giàu có đi đôi với việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và bảo vệ môi trường bền vững. Dòng sông Cái Lớn vẫn miệt mài chở nặng phù sa, nuôi dưỡng những cánh đồng tôm-lúa xanh mướt.
Vĩnh Bình hôm nay không còn là “rốn phèn” năm xưa mà đã thực sự chuyển mình thành một vùng đất trù phú. Với sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và đặc biệt là sự cần cù, sáng tạo của người dân, khát vọng về một xã Vĩnh Bình “nghĩa tình, bình yên, phát triển” đang dần trở thành hiện thực sinh động trên mỗi con đường, bến sông.




