Từ tiềm năng đến cực tăng trưởng phía Tây Nam
Theo đó, quy hoạch điều chỉnh đã xác lập mục tiêu phát triển mang tính đột phá nhưng có cơ sở thực tiễn: đến năm 2030, An Giang không chỉ là tỉnh nông nghiệp thuần túy mà phấn đấu trở thành tỉnh phát triển khá, năng động của cả nước. Trên nền tảng vị thế địa chính trị đặc thù, vừa có biên giới vừa có biển, An Giang được định hướng phát triển trở thành trung tâm dịch vụ, du lịch biển đảo và kinh tế biên giới của khu vực, qua đó tạo động lực mới cho tăng trưởng và chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng bền vững.
Các mục tiêu cụ thể mà tỉnh An Giang đề ra cho giai đoạn 2026–2030 đã cho thấy rõ quyết tâm hiện thực hóa định hướng phát triển mới. Theo đó, tốc độ tăng trưởng GRDP bình quân phấn đấu đạt từ 11%/năm trở lên; thu nhập bình quân đầu người đến năm 2030 đạt trên 6.300 USD; kinh tế số đóng góp khoảng 30% GRDP của tỉnh; tỷ lệ đô thị hóa vượt ngưỡng 50%. Những chỉ tiêu này không chỉ mang ý nghĩa về lượng, mà còn phản ánh sự chuyển dịch mạnh mẽ trong mô hình tăng trưởng, từ chiều rộng sang chiều sâu, từ kinh tế truyền thống sang kinh tế xanh, kinh tế số, trong đó kinh tế biển giữ vai trò đặc biệt quan trọng.
Điểm nhấn nổi bật trong quy hoạch điều chỉnh là việc xác lập kinh tế biển ở vị trí trọng tâm của chiến lược phát triển. An Giang không còn tiếp cận biển đơn thuần ở góc độ khai thác nguồn lợi thủy sản, mà coi biển là không gian sinh tồn và phát triển mới của tỉnh, với năm trụ cột chiến lược gồm: du lịch biển đảo và dịch vụ biển; phát triển đô thị ven biển và lấn biển; thủy sản ứng dụng công nghệ cao; logistics và hệ thống cảng biển; phát triển năng lượng xanh. Đây được xem là nền tảng quan trọng để An Giang mở rộng dư địa phát triển, nâng cao sức cạnh tranh và tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị khu vực và quốc tế.
Theo đó, tỉnh sẽ khai thác tối đa vẻ đẹp của các hòn đảo, kết hợp nghỉ dưỡng cao cấp với du lịch trải nghiệm. Xây dựng các khu đô thị hiện đại, thông minh, mở rộng không gian sống ra phía biển để giảm áp lực nội địa và tạo cảnh quan mới.
Tập trung vào nuôi biển và công nghiệp sinh học biển, tạo ra những sản phẩm có giá trị gia tăng lớn, đủ sức cạnh tranh quốc tế. Xây dựng hệ thống vận tải đa phương thức, kết nối dòng chảy thương mại từ tiểu vùng sông Mekong ra thế giới. Tận dụng gió và nắng ven biển để phát triển năng lượng tái tạo, phục vụ mục tiêu tăng trưởng bền vững.
Khát vọng bứt phá
Để hiện thực hóa tầm nhìn, An Giang thực hiện chiến lược phân bổ nguồn lực dựa trên lợi thế so sánh của từng khu vực. Theo đó, Tiểu vùng phía Tây trở thành trái tim của kinh tế biển và năng lượng sạch với cửa ngõ Hà Tiên sầm uất.
Tiểu vùng phía Bắc sẽ tập trung vào du lịch tâm linh và kinh tế biên mậu, đóng vai trò là cầu nối quan trọng kết nối Việt Nam với thủ đô Phnom Penh (Campuchia).
Tiểu vùng phía Đông được định vị là trung tâm nông nghiệp công nghệ cao và đô thị thông minh, nơi tập trung chất xám và đổi mới sáng tạo cho cả vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
Trong khi đó, Tiểu vùng phía Nam phát triển dải đô thị ven biển hiện đại, lấy Rạch Giá làm hạt nhân lan tỏa, kết hợp hài hòa giữa nông nghiệp và năng lượng sạch.
Đặc biệt, đặc khu Phú Quốc sẽ tiếp tục được ưu tiên phát triển thành đô thị biển đảo đẳng cấp quốc tế, trung tâm kinh tế sáng tạo và nghỉ dưỡng toàn cầu, hướng tới đô thị loại I vào năm 2030.
Việc tổ chức không gian theo hướng khoa học và linh hoạt này giúp An Giang tối ưu hóa quỹ đất, bảo vệ hệ sinh thái trong bối cảnh biến đổi khí hậu đang diễn biến phức tạp.
Một quy hoạch tốt không thể thiếu bộ khung hạ tầng vững chắc. An Giang xác định đầu tư đồng bộ mạng lưới giao thông bao gồm cao tốc, quốc lộ, cảng biển và sân bay. Đặc biệt, tỉnh tiên phong áp dụng mô hình TOD (Transit-Oriented Development)-phát triển đô thị gắn kết với giao thông công cộng. Đây là hướng đi hiện đại giúp tối ưu hóa giá trị đất đai xung quanh các trục giao thông lớn, giảm ùn tắc và nâng cao chất lượng sống cho cư dân.
Bên cạnh hạ tầng cứng, “hạ tầng mềm” như hạ tầng số, hệ thống IoT (Internet vạn vật) cũng được đầu tư mạnh mẽ để phục vụ mục tiêu kinh tế số, biến An Giang thành một tỉnh thông minh, sẵn sàng cho cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0.
Bản quy hoạch không chỉ nằm trên giấy. Ngay từ những tháng đầu năm 2026, Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang đã thể hiện sự quyết liệt trong công tác điều hành. Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hồ Văn Mừng đã giao 438 nhiệm vụ và chỉ tiêu cụ thể cho các sở, ngành và địa phương theo tinh thần “6 rõ” (Rõ người, rõ việc, rõ thời gian, rõ trách nhiệm, rõ sản phẩm, rõ thẩm quyền).
Sự quyết liệt này còn thể hiện ở việc người đứng đầu chính quyền tỉnh An Giang chỉ đạo đẩy mạnh giải ngân vốn đầu tư công, đảm bảo dòng vốn được khơi thông, tạo động lực cho các dự án trọng điểm. Nghiên cứu những mô hình kinh tế mới để thu hút nhà đầu tư quốc tế.
Do đặc thù là tỉnh biên giới và hải đảo, mọi hoạt động phát triển kinh tế đều được lồng ghép chặt chẽ với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Việc điều chỉnh Quy hoạch tỉnh An Giang là một lời khẳng định về vị thế và khát vọng vươn tầm của vùng đất này. Với sự hỗ trợ của Trung ương, sự tham vấn của các nhà khoa học và đặc biệt là sự chỉ đạo quyết liệt của lãnh đạo tỉnh, An Giang đang đứng trước cơ hội vàng để bứt phá.
Từ một tỉnh dựa vào nông nghiệp, An Giang đang chuyển mình mạnh mẽ để trở thành một cực tăng trưởng đa năng, trung tâm biển-đảo-biên giới hàng đầu. Hành trình phía trước còn nhiều thách thức, đặc biệt là tác động của biến đổi khí hậu, nhưng với một bản quy hoạch khoa học và tinh thần quyết tâm cao độ, mục tiêu đưa An Giang trở thành trung tâm kinh tế biển mạnh vào năm 2030 hoàn toàn nằm trong tầm tay.
An Giang hôm nay không chỉ đang quy hoạch không gian, mà còn đang quy hoạch cả tương lai thịnh vượng cho các thế hệ mai sau.





